[Trans-fic/Long fic] He found me, I found him – Chapter 5

Chapter 5:

Original chapter: Here

Minhyun’s POV

Cậu ấy là…từ gì là thích hợp nhất để miêu tả cậu ấy nhỉ? Sự tồn tại của cậu ấy khiến tôi không thoải mái. Nếu có thể, sau khi tan học tôi sẽ tìm một nhà ngoại cảm để đuổi cậu ấy đi. Tôi đã nói rồi mà, nhìn ánh mắt cậu ấy mà xem. Tôi than thầm trong lòng. Nếu cậu ấy cứ tiếp tục dính lấy tôi thì sao? Ước gì bốc hơi luôn cho rồi

Ahhhh cậu ấy vẫn tiếp tục quan sát tôi, không cần quay lại nhìn tôi cũng biết điều đó. Vì tôi cảm nhận được khi có ai đó quan sát mình. Tôi cảm thấy lạnh mỗi khi cậu ấy nhìn vào…
Mắt tôi…

Mũi…

Môi của tôi…đó là phần bị lạnh lâu nhất. Cậu ấy còn định chú ý đến môi tôi bao lâu nữa???

 

Một tiếng đồng hồ trôi qua, chẳng có câu hỏi nào của Minhyun được đáp lại. Chẳng một trang sách nào đọng lại trong đầu cậu, dù mắt cậu luôn tập trung vào quyển sách, nhưng tâm trí cậu thì đang hỗn loạn vì Ren đang ở bên cạnh. Minhyun đọc đi đọc lại một câu hỏi, nhưng cậu không thể hiểu được

“Này Minhyun, kiểu gen là tập hợp các alen mang tính đặc trưng cho loài. Kiểu hình là một đặc điểm mà chúng ta có thể quan sát bằng mắt, và nó là kết quả của sự tương tác giữa gen với môi trường” Ren nói với Minhyun

Mình vừa nghe thấy cái gì vậy? Cậu ấy đang nói về khoa học đấy à? Thật sao?

“Cậu? Làm sao mà cậu biết câu trả lời vậy?” Minhyun thì thầm và nhìn Ren qua khóe mắt chứ không nhìn Ren trực diện

Trông mặt cậu ấy đâu giống một tên mọt sách. Ừ thì tôi cũng phải là một sách, nhưng tôi thông minh và có một gương mặt đẹp, có lẽ cậu ấy cũng giống như tôi. Đúng vậy, có lẽ…

“Không phải, không hẳn là như vậy…đó là một câu trả lời rất đúng và đầy đủ. Wow!” Minhyun nói, môi hơi cong lên thành một nụ cười. Cậu rất hạnh phúc vì đã nhìn thấy trong ánh mắt Ren có sự thích thú với khoa học

Tôi đã tìm thấy một con ma biết tuốt như Google sao? Vậy là tôi không cần phải tìm kiếm trên mạng nữa, chỉ cần hỏi cậu ta những câu hỏi khó. Ha ha ha, như vậy thì có lợi cho tôi quá

“Tôi sẽ là một người bạn rất có ích cho anh. Thế nên hãy đồng ý để tôi là bạn anh nhé? Anh còn muốn hỏi gì nữa không?” Ren háo hức hỏi

“Ưhm…tôi sẽ hỏi cậu một câu nữa! Sự khác nhau giữa cắt bỏ buồng trứng và mổ tử cung là gì?” Minhyun đáp lại bằng một câu hỏi để kiểm tra khả năng của Ren

“Thuật cắt bỏ buồng trứng được gọi là oophorectomy, còn cắt bỏ tử cung được gọi là hysterectomy” Ren trả lời một cách trôi chảy

Cậu ấy thông minh và sáng láng, tôi có nên tìm một nhà ngoại cảm để đuổi cậu ấy đi nữa không nhỉ? Có lẽ đôi mắt buồn kia chỉ là tạm thời thôi. Đôi lúc cậu ấy vẫn có thể biểu hiện sự hạnh phúc, dù chỉ là một chút. Tại sao tôi lại quan tâm đến đôi mắt của cậu ấy thế nhỉ? Ý tôi là, tại sao tôi lại có thể cười và khóc chỉ vì nhìn vào đôi mắt nâu to tròn ấy?

Minhyun nhìn Ren vài giây rồi lại tập trung chú ý vào trang sách. Cậu đang tính toán đến việc để Ren ở lại cạnh mình hay tìm một người có khả năng đuổi ma

Bỗng dưng Ren đặt tay lên mặt Minhyun và quay cậu ấy về phía cô gái ngồi phía trước. Điều này khiến Minhyun rất ngạc nhiên, cả cô gái ấy cũng vậy. Minhyun ngạc nhiên không phải vì nhìn thấy cô gái kia, mà vì cậu không nghĩ rằng cái chạm của hồn ma lại lạnh như băng…chính xác hơn là Ren đã chạm tới trái tim cậu. Cậu thấy mình như ngừng thở trong giây lát vì sự động chạm này

Ôi Chúa ơi!!! Tôi có thể chết ngay lập tức mất…cậu ấy thật khó lường, tôi không muốn cậu ấy chạm vào tôi nữa. Nhà ngoại cảm, tôi vẫn cần họ…sao tôi lại nghĩ đến chuyện để cậu ấy ở cạnh tôi chứ? Aisshhhhhh

“Xin lỗi! Nhưng mà tôi chán quá” Ren nói đúng lúc tiếng chuông reo báo hiệu giờ nghỉ. Ren đứng dậy khỏi sản nhà và vỗ tay. Ren mỉm cười trong khi Minhyun đang vò đầu. Cậu thực sự rất bối rối vì tính cách của hồn ma này, và bối rối với cả quyết định của mình nữa. Có hai điều cậu cần phải quan tâm..một là, cậu không thể phủ nhận tim cậu lỡ một nhịp khi nhìn thấy nụ cười của Ren. Hai là, cậu cảm thấy không an toàn vì Ren là một hồn ma. Chẳng có câu chuyện nào nói về những điều tốt đẹp của một hồn ma

“Chúng ta đi đâu đây?” Ren hỏi, vẫn túm lấy vạt áo của Minhyun

“Chúng ta đang đi đâu?” “Chúng ta” cơ à? Cậu ấy đã quen với việc trở thành một phần của tôi sao? Cậu ấy còn định bám vào vạt áo của tôi đến khi nào nữa? AHHHHH cứ như tôi mọc một cái đuôi vậy. Hi vọng người duy nhất nhìn thấy cái đuôi này là tôi, nếu không tôi sẽ hóa thành đom đóm mất. Tạm thời quên chuyện này đi đã, ít ra thì cậu ấy không cố gắng giết tôi. Aron và mọi người đã dọn dẹp xong phòng âm nhạc chưa nhỉ?

 

 

Minhyun quay bước vào phòng âm nhạc, lúc đã sáng sủa và sạch sẽ hơn nhiều. Ánh sáng mặt trời có thể thoải mái chiếu vào căn phòng mà không bị ngăn cản bởi những lớp bụi dày trên cửa sổ

“Anh đã dọn dẹp xong rồi sao?” Minhyun hỏi Aron, anh quay lại vì nghe tiếng cậu. Mặt anh lúc này toàn bụi bẩn. Aron đang đứng trên thang để quét mạng nhện, chúng cứ dính chặt trên trần nhà. Bỗng dưng anh mất thăng bằng và ngã. Thật may mắn, Minhyun ngay lập tức đỡ anh, thế nên Aron không bị thương

Một vài hạt bụi bay vào mắt Minhyun, khiến cậu hơi nheo mắt. Thường thi khi bị bụi bay vào mắt, Minhyun sẽ không chớp mắt, vì nó chỉ khiến cậu khó chịu hơn. Sau vài giây, hạt bụi đã thoát ra khỏi khóe mặt cậu cùng với vài giọt nước mắt

“Xin lỗi, anh bất cẩn quá…em để anh xuống được rồi” Aron nói với vẻ mặt ngạc nhiên

“Anh phải cẩn thận chứ! Anh sợ độ cao cơ mà. Sao không bảo Baekho dọn chỗ đó” Minhyun trong khi đặt Aron xuống đất

Ren đứng cạnh Minhyun và hỏi “Anh thích Aron hả?”

Cậu ấy nói thầm vào tai tôi sao? Tuyệt thật! Tôi rất nhạy cảm…và giọng nói của cậu ấy thì thật quyến rũ. Điểm yếu của tôi là tai, chắc chắn bây giờ cả mặt tôi đỏ bừng lên rồi!!!

Không lâu sau, hai má Minhyun đỏ bừng lên và nó lan đến tận tai

“Tại sao em lại đỏ mặt?” Aron hỏi

“Không…không có gì” Minhyun ngay lập tức trả lời. Làm sao cậu có thể nói rằng cậu đỏ mặt vì một hồn ma thì thầm vào tai chứ?

Tôi thích Aron ư? Câu hỏi đó là sao hả? Ren! Cậu ta làm phiền tôi quá! Nhưng đồng thời tôi cũng thấy rất thú vị, đã khá lâu rồi tôi không thấy thích thú với điều gì. Sự thú vị này thật kì lạ và cũng thật đáng sợ. Một hồn ma ư? Nghĩ lại đi! Đó là một hồn ma Minhyun à, tỉnh lại đi! Cũng kì lạ thật đấy, vì cậu ấy có gương mặt giống với chàng trai ở Nhật Bản. Nhưng tôi đang nghĩ gì thế này, tôi thấy thích thú với cậu ấy sao? Trời ơi tôi muốn tự đánh vào đầu mình quá

Minhyun chú ý đến từng chuyển động của Ren, cậu ấy ngồi xuống ghế, nháy mắt, bắt chéo chân, và bắt đầu chơi một bài hát. Tất cả những chuyển động của Ren trông thật đẹp trong mắt Minhyun, trái tim cậu không thể ổn định được nữa. Cậu quá chú ý vào những hành động của Ren nên không nhận ra chỉ còn Ren và cậu ở trong phòng, còn Aron, Baekho và JR đã đi đâu mất rồi

Bài hát này? Tại sao cậu ấy lại biết bài hát mình thích chứ?

Minhyun  đi đến chỗ Ren, những ngón tay lướt trên phím đàn, khiến cho bài hát trở nên sinh động, như thể bài hát được sáng tác cho hai người

“Anh cũng biết bài này sao? Tên bài hát này ấy?” Ren hỏi, trông cậu ấy có vẻ ngạc nhiên

Minhyun gật đầu và trả lời “Why did I fall in love with you?”

“Hả? Tôi không yêu ai cả” Ren nhanh chóng đáp lại và bối rối

Cậu ấy không biết tên bài hát sao? Nhưng cậu ấy chơi rất hay mà, thật kì lạ, và nó chạm tới trái tim tôi. Cậu ấy cũng thích bài hát như tôi sao? Mẹ cũng thích bài hát này, mỗi khi tôi hát cho bà nghe ở bệnh viện

“Không phải, “Why did I fall in love with you” là tên bài hát này” Minhyun trả lời và nở nụ cười ngọt ngào, cậu đang dần mở lòng với Ren “Đây không phải là một bài hát ngày xưa, có lẽ nó chỉ cách đây 4 năm thôi. Cậu chết vào nằm nào vậy?” Minhyun hỏi Ren

“Chết? Tôi không nhớ nữa. Tất cả những gì tôi biết là tôi tỉnh dậy ở nơi này khi những cây thông ở sân thể thao bị đổ” Ren bình thản trả lời

Cậu ấy nhầm lẫn rồi. Câu hỏi đó chỉ là tôi tự trả lời về chuyện cậu ấy không biết tên bài hát. Xem nào, cây thông ở sân thể thao bị đổ? Như vậy là hai năm trước. Tôi cũng đã chơi bài hát này, ở nơi này, vào lúc chuyện đó xảy ra. Thật tội nghiệp cậu ấy, cậu ấy chết lúc còn quá trẻ…tsk cậu ấy cũng quá đẹp để chết

“Vậy là mới 2 năm trước thôi” Cuối cùng Minhyun lên tiếng “Sao cậu không lên Thiên đường?” Minhyun lại hỏi. Cậu tưởng rằng tất cả các hồn ma sẽ lên Thiên đường ngay lập tức

“Nếu tôi biết có nó thì tôi đã không ở đây!” Ren nói, ánh mắt cậu cho thấy cậu khó chịu vì câu hỏi này

“Đúng vậy” Minhyun gật đầu, cậu thực sự rất thích trêu chọc Ren và hỏi tiếp “Tại sao tôi lại nhìn thấy cậu?”

“Làm sao tôi biết được? Tôi bị kẹt ở đây và chưa bao giờ thấy anh cả. Anh đừng hỏi những câu tôi không biết nữa được không?” Ren bực bội nói

Hi hi hi…Cậu đang đùa tôi đấy à? Vậy bây giờ đến lượt tôi! Có lẽ tôi trẻ con quá…có lẽ thế là đủ rồi!

“Được rồi, vậy…tại sao cậu lại chơi bài hát đó? Để chế giễu tôi vì tôi thích bạn mình à?” Minhyun nghiêng đầu gần về phía Ren

Đợi đã! Tôi nói rằng tôi thích bạn của mình? Vậy bây giờ phản ứng của cậu ấy với Aron sẽ như thế nào đây? Tôi thực sự muốn biết, cậu ấy chỉ muốn làm bạn tôi hay là hơn thế nữa? Tôi không thể dễ dàng kết luận cậu ấy “thẳng” hay không. Nếu cậu ấy dính lấy tôi vì chuyện đó thì cậu ấy sẽ phải buồn đấy

“Là…là vì tôi rất thích bài hát đó, đó là bài hát duy nhất tôi nhớ sau tên mình” Ren trả lời với đôi mắt buồn, điều này khiến Minhyun cảm thấy có lỗi. Mắt Ren có vẻ ướt, thế nên cậu nhìn lên để không khóc

Được rồi, quên chuyện cậu ấy “thẳng” hay không đi. Tôi muốn chăm sóc cho cậu ấy…thậm chí bây giờ tôi còn muốn ôm cậu ấy nữa. Cậu ấy thực sự làm tâm trí và trái tim tôi rối tung lên

“Ren…tên cậu có nghĩa là hoa sen trong tiếng Nhật. Tên cậu đẹp lắm” Minhyun nói và nở nụ cười “Ren, cậu có cô đơn không?” Minhyun hỏi với một vẻ mặt dịu dàng

“Trong quá khứ thì có, nhưng bây giờ thì không…Vì tôi đã có một người bạn mới, đó là anh”

Hmmm, bạn hả? Thôi được rồi, dù tôi không cảm thấy như vậy…nhưng điều này cũng không quá tệ…và từ bây giờ tôi cần phải tự nhủ với bản thân mình mỗi ngày rằng không được yêu cậu ấy nhiều hơn tôi đã yêu chàng trai tóc bạch kim ở Nhật Bản. Được thôi, cứ để cậu ấy là bạn tôi…

“Ren…điều này nghe có vẻ kì lạ…thật ra trong mắt tôi trông cậu không đáng sợ như vậy. Tôi…tôi sẽ để cậu ở gần tôi với một điều kiện…Đừng chạm vào tôi bất thình lình” Minhyun ngập ngừng nói

Nếu cậu ấy chạm vào tôi, tôi không thể điều khiển bản thân mình dù tôi có cố gắng đến cỡ nào. Thế rồi…cậu ấy ôm tôi!!! Cảm giác này thật sự làm tôi sợ đấy, yêu một hồn ma ư? Đừng đùa chứ Minhyun!

Ren! Hãy nhớ điều kiện tôi vừa nói!” Minhyun nói để bảo vệ trái tim của mình trước khi cậu chết và trở thành ma giống như Ren

“A phải rồi, tôi xin lỗi”

 

Minhyun  quyết định đưa Ren về kí túc xá của mình, vào phòng của mình…

Cậu ấy thực sự thích bám vào vạt áo của mình…có lẽ một con đom đóm cũng là một điều hay đấy chứ. Cậu ấy có thể thắp sáng phòng mình vào buổi tối

————————————————————-

Tranh thủ tranh thủ tranh thủ. Tranh thủ từng giây từng phút >.<

Tên của chap này là “Đom đóm”, cơ mà thực sự Rối thấy nó không rõ lắm…Cuối cùng là bé Ren sẽ là đom đóm cho Minhyunie? Mà cũng chẳng thấy hình ảnh đom đóm trong fic ngoài hai câu nói của Minhyunie 

Phải rồi, Au đã sắp xếp lại trình tự các chap, nên Rối cũng sẽ sắp xếp lại nhé. Về cơ bản thì nội dung chap vẫn vậy, chỉ là Au muốn cả 5 đều là nhân vật chính, nên sắp xếp để tất cả đều thể hiện được suy nghĩ của mình. Giống như chap này, nội dung thì các bạn đều đọc rồi đúng không? Chỉ là có thêm suy nghĩ của Minhyunie về bé Ren thôi

Còn một vấn đề đang làm Rối khá là đau đầu là về chuyện xưng hô trong fic. Rối không muốn bé Ren với Minhyun dùng là “cậu-anh” vì còn Aronie nữa, Aronie là lớn nhất nên Rối sẽ để Aronie xưng “anh”

Nhưng mà thực sự, cứ “cậu” với “cậu ấy” thế này, rất khó phân biệt phải không >.< cứ loạn như cào cào gặp bão ấy >O< Khổ một nỗi là Rối không biết dùng từ gì thay thế cả TTOTT 

Mọi người suy nghĩ rồi bảo Rối với nhé. Rối muốn rõ ràng để mọi người dễ hiểu, chứ không cứ thế này thì chẳng biết ai nói >O<

Cảm ơn và chúc mọi người một buổi chiều và tối tốt lành!

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s